Livestream Siêu Kinh Dị - Chương 153: Một chết, một chạy trốn

  Trước
Sau 
Dịch: Niệm Di

“Là người cô giáo quyến rũ bố của mày, đẩy mày đến học tại trung học Tân Hỗ à? Hay là Trầm Mộng, người mà mày yêu càng sâu, hận càng nhiều? Hay chính là người bố không làm tròn chức trách kia?” Tôi đưa ra vài câu trả lời, nhưng Quách Quân Kiệt đều lắc đầu phủ nhận.

Cuối cùng, nó tự trả lời: “Là mẹ tao! Là người mẹ mang nặng đẻ đau sinh ra tao!”

Đây chính là đáp án mà tôi chưa từng nghĩ đến. Theo tôi hiểu, dù mẹ của nó có không nhớ đến tình thân, nhưng chưa bao giờ chủ động hành hạ nó: “Mày có thể nói cho tao biết nguyên nhân hay không?”

Nó yên lặng một hồi, rồi phất một luồng âm phong ra, cuốn lấy sợi dây chuyền mặt Phật đã bị vỡ nát của Tử Sửu bay đến dưới chân mình.

“Vị Phật đà Song Diện này đã hủy hoại cuộc đời tao, khiến tao trở thành mục tiêu để mọi người bắt nạt. Nhưng tao không hận người đó quá nhiều, vì cuối cùng đó là kẻ đã dạy cho tao biện pháp giải thoát.”

“Mày nghĩ thoáng nhỉ?” Nghe thế, tôi càng tò mò hơn. Tại sao Quách Quân Kiệt lại hận mẹ ruột của nó hơn cả độc thủ sau màn là Song Diện Phật? Tôi nghĩ mãi mà không ra vấn đề này.

Quách Quân Kiệt liếc mắt nhìn tôi, nói tiếp: “Song Diện Phật đã lợi dụng số mệnh của tao để luyện thành lá bùa Đồng Tang này. Nhờ thế, tao cũng có được năng lực đi vào trong giấc mơ. Năng lực ấy không đơn giản là dừng lại tại Giấc mơ Nhạt nhẽo, chỉ cần tao muốn, thậm chí tao có thể bước luôn vào tầng Giấc mơ Thâm sâu, khai quật ra bí mật chôn kín tận đáy lòng của từng người.

Do năng lực này, cuối cùng tao mới biết một sự thật vô cùng tàn nhẫn.”

Giọng điệu của Quách Quân Kiệt thay đổi dần. Vốn dĩ nó đang nói chuyện một cách nghẹn ngào, nay càng khiến người nghe khó chịu hơn: “Vốn dĩ tao cũng như mày, cứ nghĩ do Song Diện Phật bày mưu tất cả. Tao tưởng rằng người đó dùng tà pháp mê hoặc bố tao, để ông ấy trầm mê trong việc nghiên cứu văn hóa tính dục, bỏ bùa anh hai và chị ba loạn luân với nhau. Tao cứ nghĩ người đó sai khiến Trương Văn xúi giục bọn bạn học bắt nạt, nhục nhã, tra tấn tao. Mà cũng đúng, tao thấy rõ thực tế đó trong giấc mơ của từng người. Chỉ là, giấc mơ của người phụ nữ sinh tao ra lại có điểm khác biệt.

Tao rà soát ký ức của bà ấy, chẳng thấy liên quan gì đến Song Diện Phật cả. Tất cả những chuyện bà ấy làm không phải do Phật Đà mê hoặc, mà do chính bản thân bà ta tự động làm.

Tao không tìm ra lý do để giải thích cho tội lỗi của bà ấy. Bất cứ tội lỗi của một ai đều có thể quy kết lên Song Diện Phật, riêng bà ta thì không!”

Quách Quân Kiệt hơi mất khống chế cảm xúc, một khuôn mặt âm hồn trông na ná đèn kéo quân ẩn hiện trên người nó.

“Kẻ vứt bỏ tao đầu tiên không phải ai khác, chính là bà ấy.” Qua hồi lâu, Quách Quân Kiệt bèn bình tĩnh trở lại. Giọng nói của nó mang mùi vị bi thương.

Tôi nhìn Quách Quân Kiệt vừa im lặng một cách đột ngột kia, chẳng biết phải nói thế nào. Nó là một tên điên, không hơn không kém. Nó giết sạch từ cha, mẹ, anh, chị, rồi nguyền rủa cả ngôi trường, làm hàng trăm vong linh không thể nào an nghỉ.

Nhưng liệu nó có phải là người xấu không?

Khi ở phòng thí nghiệm, tôi giúp nó trói buộc Tiết Phi, để nó lựa chọn phương pháp giết người. Nó chọn con dao cắt gọt, dứt khoát giết Tiết Phi bằng một nhát duy nhất. Qua chuyện này, ít ra nó vẫn còn nhân tính. Chỉ là, chẳng ai xung quanh quý trọng phần nhân tính này, còn xem nó là một thứ gì đó ti tiện, bẩn thỉu.

Trong ngôi trường này, hiếm có ai gọi nó bằng tên, toàn là kêu nó bằng các biệt danh như thằng lùn, phế vật, con hoang.

Chuyện này đã đẩy nhanh tiến độ nảy mầm của hạt giống dị dạng trong lòng nó. Một con quái vật khủng khiếp đang lớn dần trong tâm trí nó.

Nếu tôi là một người ngoài cuộc, dùng ánh mắt công bằng để đánh giá, tôi cảm thấy cả ngôi trường này đúng thật đáng chết.

Pháp luật khó mà chế tài những kẻ xấu xa có vỏ bọc ngụy trang kín kẽ ấy. Từ đó, không quá khó để giải thích lý do tại sao Quách Quân Kiệt lại hành động điên cuồng như thế.

“Quách Quân Kiệt, tao đã nhìn thấy cuộc đời của mày trong giấc mơ. Tao không có tư cách để bình phẩm mày làm đúng hay đã sai. Chỉ là, chuyện đã qua 05 năm rồi, những khuất nhục mà bọn chúng gây ra cho mày cũng đã sớm hoàn trả lại hết rồi chứ? Hà tất gì mày phải lún sâu vào vũng bùn này, cầm tù những linh hồn kia. Hay là mày thả chúng nó ra đi, cũng là tự giải thoát cho chính mình.”

Tôi thử thuyết phục Quách Quân Kiệt. Hiện tại, tôi đã biết rõ, người gọi cuộc điện thoại kia, giao ủy thác từ Âm phủ, chính là nó. Nhưng sự ủy thác này lại không mấy rõ ràng, không đầu không đuôi, tôi chẳng biết phải làm sao để giải quyết ổn thỏa cả.

“Giải thoát? Mày nghĩ tao dễ dàng buông tay khi trải qua 17 năm đau khổ như thế à?” Quách Quân Kiệt đưa một ngón tay lên: “Mày vẫn không hiểu ý tao. Tao để mày nhìn thấy mọi thứ mà tao từng trải qua, đâu phải để mày giảng đạo lý cho tao nghe.”

Âm khí ngưng tụ trên người, từng oan hồn lượn lờ quanh ngón tay của nó: “Tao muốn mày giúp tao, vì tao vẫn chưa thể giết sạch tội nhân năm đó. Vẫn có kẻ chạy thoát được. Đầu tiên, là tên hiệu trưởng béo ú như heo kia, là thằng chồng kế tiếp mà mẹ tao tái hôn, và vị ‘ân nhân’ đã biến tao trở thành hình dạng này – Song Diện Phật!”

Sau khi nghiến chặt răng nói ra mấy lời này, Quách Quân Kiệt bèn cười một cách âm hiểm, chỉ ngón tay về phía Tử Sữu và Tử Mão. Ngoại trừ oán khí ra, dường như còn có một sức mạnh đặc biệt nào đó có thể bỏ qua sự ngăn cản của bùa chú phòng thủ, bắn thẳng vào thân thể của hai người.

“Soán Mệnh chi thuật! Thằng này không phải lệ quỷ, nó là Thần sát Bát tự!” Tử Sửu thét to một cách kinh hoảng. Cơ bản là mấy lá bùa không thể nào chặn lại mà khói đen mà Quách Quân Kiệt đánh ra. Thân thể hai người bắt đầu lão hóa dần!

“Dùng vật kia nhanh lên! Đừng do dự nữa! Sau khi ra khỏi đây, em phải nói cho Lộc Hưng biết, bắt buộc phải giết kẻ này!” Tử Sửu đẩy Tử Mão ra, một mình ngăn cản làn khói đen ấy.

“Anh hai!” Người em tên Tử Mão lấy một lệnh bài hình bát giác (tám cạnh) ra. Chẳng biết vật đó làm bằng chất liệu gì, nhưng trên mặt viết hai chữ “Soán Mệnh” bằng ký tự cổ, mặt dưới khắc tên của hai người.

“Đi nhanh lên!”

Thân thể Tử Sửu lão hóa càng lúc càng nhanh. Đây cũng là lần đầu tiên tôi trông thấy năng lực đáng sợ đến thế này: “Soán Mệnh chi thuật à? Nó có quan hệ gì với Bát tự Thần sát nhỉ?”

Tử Mão cầm lệnh bài trong tay, Tử Sửu xoay người ngăn cản sương mù. Gã cởi đạo bào ra, bên trong dán kín bùa chú khắp người.

“Muốn cản tao à? Thứ châu chấu đá xe, không biết tự lượng sức mình!”

Sương đen tỏa ra từ người Quách Quân Kiệt càng lúc càng nhiều. Tử Sửu không thể nào gắng gượng được nữa, quay lại thét to về phía thằng em: “Đi đi!”

Giữa lúc bọn chúng đánh nhau, tôi bỗng phát hiện một chuyện kỳ quái. Rõ ràng là thân thể của Quách Quân Kiệt được cấu thành từ màn sương mù và bọn oan hồn: “Chẳng lẽ đây cũng không phải bản thể của nó?”

Tôi quay đầu nhìn lại, bỗng có bất ngờ phát sinh giữa hành lang. Chẳng biết Tử Mão đã sử dụng pháp quyết gì, mà chiếc lệnh bài màu đen ấy xé mở một lỗ hổng ngay giữa không gian của cơn ác mộng này.

Hai mắt của Tử Mão đỏ ké, định kéo luôn Tử Sửu vào lỗ hổng đó ở giây phút cuối cùng, nhưng gã bị Tử Sửu đẩy ngược lại: “Nói cho Lộc Hưng biết, nhất định phải giết chết kẻ đó. Có khả năng hắn chính là Vận mệnh!”

Lối thoát giữa cơn ác mộng nhanh chóng khép kín lại.

... Keng...

Chiếc lệnh bài vừa rồi rơi xuống đất, rạn nứt một đường ngay trên bề mặt.

Tử Sửu nhặt lệnh bài lên, xoay về phía Quách Quân Kiệt, niệm chú. Nhưng gã bị thương quá nặng, niệm chưa xong chú ngữ đã chịu không nỗi, nửa người tê liệt, ngã nhào trên mặt đất.

Màn sương đen bao trùm gã hoàn toàn. Chờ sương tan, tôi trông thấy nơi đó có một ông già gần đất xa trời, da dẻ nhăn nheo, hai mắt mù mờ vô thần.

“Kẻ nào có dính líu đến Song Diện Phật Đà đều phải chết!”

Tử Mão bỏ trốn, Tử Sửu chết giữa giấc mơ. Hiện tại, không còn bất cứ ai có thể quấy rầy tôi và Quách Quân Kiệt tròng chuyện trên dãy hành lang này.

Tôi nhìn dáng vẻ chết thảm của Tử Sửu, ngón tay vô thức siết chặt lá Lôi phù: “Quách Quân Kiệt, nếu mày muốn phối hợp với tao để đối phó Song Diện Phật, tao có thể giúp mày vì bọn chúng cũng là kẻ địch của tao.”

“Nói miệng ai mà tin. Tao cần một bằng chứng! Nếu bây giờ tao thả mày ra, rồi mày không bao giờ dùng đến bùa Đồng Tang để đi vào giấc mơ nữa, vậy tao đi đâu để kiếm mày bây giờ?”

Nghe Quách Quân Kiệt nói thế, tôi bỗng cảm thấy có gì đó sai sai: “Mày muốn bằng chứng gì?”

“Đơn giản thôi mà, tao cần một đoạn ký ức.” Quách Quân Kiệt bước gần đến tôi. Sương đen trên người nó càng lúc càng đậm đặc dần, che kín mặt nó và những gương mặt khác đang lặn hụp trên thân thể.

“Ký ức à?” Tôi cảm thấy khá ngạc nhiên. Ngay lúc này, bỗng nhiên tôi trông thấy một comment nhảy lên từ một ID quen thuộc trong room livestream.

Chuyên gia Thôi miên Fantasy nói:

- Cậu streamer, cẩn thận đấy! Thằng đó đang lừa cậu! Căn cứ vào những cuộc nghiên cứu trong ngành của chúng tôi, cách thức mà Bóng Đè có thể điều khiển ý nghĩ của một người chắc chắn có liên quan đế ký ức. Do ý chí của cậu rất kiên cường, nên nó không tìm ra sơ hở được. Vì vậy, nó định dùng cách này để lừa gạt cậu mở rộng tâm thần.Ngay khi nó đọc được ký ức của cậu, rất có thể nó sẽ kéo cậu vào tầng Giấc mơ Thâm sâu, rồi thay thế cậu, bước chân vào thế giới chân thật dưới lốt cơ thể của cậu.Về mặt lý luận, chuyện này có tính khả thi rất cao, nên cậu bắt buộc phải cẩn thận nhé.

Nhìn dòng comment của Mr. Fan, tôi im lặng bấm đốt ngón tay bên trong túi áo, miệng niệm thầm thần chú.

Khoảng cách giữa tôi và Thần sát Nguyên Thần càng lúc càng gần. Sương đen dày đặc phủ kín không gian vài mét xung quanh nó: “Tao chỉ cần ký ức của mày thôi mà, cho tao xem một lần đi. Tao chỉ liếc sơ, rồi thả hết bọn mày ra ngoài!”

Có thể bạn muốn đọc