Trước
Sau 
Có một ngày trời thu tháng Mười

Ngày trở về với lòng buồn lạnh căm

Những tháng năm xem nơi ấy là nhà

Mà giờ đây khung cảnh đã đổi thay.

Có một ngày trời đông tháng Mười Một

Em lại gần làm tim nhảy thật nhanh

Mắt long lanh làn môi em hững hờ

Đêm đến lại nằm mộng mang em vào.

Có một ngày trời đông tháng Mười Hai

Nắm tay em cùng xoay theo điệu nhạc

Như trẻ lạc tôi đi tìm ánh sáng

Mặt trời nhỏ em trao thắp sáng lòng.

Có một ngày trời xuân tháng Một

Em nói rằng chúng ta chẳng thể yêu

Không phải trêu cũng chẳng phải đang đùa

Vì định mệnh đưa lệnh, bắt mình xa!

Có một ngày trời xuân tháng Hai

Trao lá thư em thay lời từ biệt

Dòng chữ viết tôi đọc cùng nước mắt

Hà Nội ơi, Sài Gòn có người thương.

Có những ngày có nắng rồi lại mưa

Gửi nỗi nhớ em qua từng trang giấy

Mở mắt thấy trời đã sang mùa hạ

Mây bay à đừng che mặt trời nha.

Rồi ngày thu tháng Mười quay trở lại

Tôi mang cả cơn mưa đến tìm em

Nhìn mắt em tôi gọi tên mãi mãi

Cùng nắm tay trao lời hứa hẹn lòng.

Có một ngày trời đông tháng Mười Một

Ngày đó trở về nhà với người thương

Vẫn mùi hương, vẫn những cảm giác ấy

Chợt nhận ra rằng em chính là nhà.

Những ngày Xuân, Hạ, Thu, rồi lại Đông

Đan tay nhau dẫn lối chuyện chúng mình

Duyên được định qua bao năm bao tháng

Giữa khu vườn cầm bút viết thêm chương.

-30.08.2015-

Có thể bạn muốn đọc